G++ |  Face | 
a di da phat
Trang chủ > Đời sống > Nghiêm Cư Sĩ

Nghiêm Cư Sĩ

Nghiêm Đại Cư Sĩ là một nhân vật khá nổi tiếng đối với các tự viện trong nước. Sở dĩ người ta gọi ông là “Đại Cư Sĩ” là do ba điều:


- Thứ nhất: Ông rất giàu, sở hữu nhiều hãng tiệm khắp các thành phố lớn trong nước.


- Thứ hai:  Ông phát tâm in kinh, tạo tượng cúng dường bố thí cực kỳ mạnh.


- Thứ ba: Tính khí nóng nảy cũng bự tương đương.


Người như Nghiêm Đại Cư Sĩ đây, tôi đã sớm nghe danh nhưng bây giờ mới có dịp quen biết, khi ông đến bái kiến Hòa thượng Diệu Pháp.


Ông khoảng chừng sáu mươi mấy tuổi nhưng đầu tóc bạc trắng hết. Thoạt nhìn, thấy ông chẳng có phong độ gì của một “đại gia”. Ngược lại, còn giống hệt một người làm công già thoái hưu. Ông mặc cái áo lạnh màu lam, quần cũng màu lam nhưng nhăn nhúm, chân mang giày du lịch mà giày cũng nhếch nhác.


Bề ngoài lôi thôi này ít khơi gợi được sự chú ý của mọi người. Nhưng vì tôi đã nghe nhắc nhiều về thành tích của ông, vốn nổi danh là kẻ “xem vàng bạc như rác rưởi”, tính rất hào phóng, rộng rãi. Có người kể: Ông có một tượng Phật bằng vàng rất quý, chỉ cần người khách đến thăm tán thán, ngưỡng mộ ngợi khen là ông liền hai tay bưng tặng, dâng cho. Hễ gặp kinh sách Phật giáo hay thì lập tức cho sắp xếp in ấn, số lượng ít nhất cũng phải đầy một container hai mươi tấn. Ông mà đến chùa nào, chỉ cần phát hiện bàn ghế, chén mâm  (nghĩa là thấy trong chùa vật dụng không đủ dùng hoặc hư hao), ông liền bỏ ra số tiền lớn để ủng hộ.


Sau này ông tuyên bố: Bây giờ tôi không đưa tiền nữa mà sẽ trực tiếp mua vật dụng chùa cần đến bởi vì từ khi ông phát hiện trong tự viện có cư sĩ nhận tiền ông xong, không những chẳng mua đồ mà còn biến mất tăm.


- Tôi cúng dường mà tạo dịp cho họ xuống địa ngục thì tôi cũng có tội nên từ nay về sau tôi chỉ cung ứng đồ chứ không đưa tiền! Ông trợn mắt nói với vẻ rất tức giận.


Ông còn vì ngôi chùa nọ tạc một tôn tượng Quán Thế Âm cao 22m bằng gỗ thơm, cho thếp vàng toàn bộ là 2 kg, tiêu hơn trăm vạn nhân dân tệ.


Hòa thượng Diệu Pháp mời ông ngồi, hiền hòa hỏi:


- Sớm đã nghe nói về ông, có chuyện gì mà muốn tìm ta, hiện tại ông đã thoái hưu rồi có phải không?


Nghiêm cư sĩ kể hai chân mình đi đứng khó khăn, cảm giác rất nặng, ngoài ra còn bị nhức đầu mấy mươi năm nay, đã khám đủ các bệnh viện nổi danh trong và ngoài nước, tốn bộn tiền nhưng không hiệu quả. Ông cũng có bái thỉnh mấy vị Phật sống Tây Tạng, xin quán đảnh cho nhưng vẫn không thể dứt được chứng nhức đầu.


Hiện tại ông đã giao xí nghiệp cho các con quản lý, tự mình niệm Phật, tới lui các tự viện. Thực tế là muốn cầu chư Phật, Bồ Tát gia trì cho bệnh thuyên giảm, nếu không ông ăn ngủ đều bị phiền muộn, dẫn đến tính tình nóng nảy, hay cáu bực. Ông thành thật thưa với Sư phụ:


- Con thừa hiểu tiền tài, thế lực dù lớn bao nhiêu cũng không thắng nổi nghiệp lực, không giúp giải hết nỗi ưu tư. Cho nên mấy năm nay con tận tâm tận lực làm chút việc cho Phật giáo, hi vọng tương lai ra đi có thể an lành vãng sanh, không thống khổ. Đọc quyển “Báo Ứng Hiện Đời” rồi con mới biết danh Sư Phụ, thông qua nhiều mối giao lưu, dò la dữ lắm mới rõ được chỗ Ngài cư trú nên mạo muội tìm đến bái kiến. Con cũng hiểu Ngài bế quan tu không tiếp khách nhưng con vẫn cố chấp, ráng tìm đến trước cửa. Xin Hòa thượng từ bi hiểu mà tha thứ cho con. Con một mực rất muốn biết, tại sao con vì Phật giáo tạo nhiều công đức lớn nhỏ có đủ, thậm chí đã ăn chay bao nhiêu năm nay, không những bệnh nhức đầu không khỏi mà hai chân còn có vấn đề, mong Hòa thượng từ bi khai thị.

Hòa thượng bảo:


- Cư sĩ chẳng nên khách sáo, tôi sở dĩ không tiếp khách là vì khí lực chưa đủ. Lúc quyển sách “Báo Ứng Hiện Đời” chưa ra, tôi có thể tùy duyên mà giảng nhân quả để cảnh tỉnh thế nhân. Nhưng khi sách vừa ra rồi thì lại thành giống như “quảng cáo” về tôi, khiến cho nhiều độc giả không minh bạch đạo lý, chỉ biết hướng ngoại tìm cầu, đi khắp nơi để tìm Hòa thượng Diệu Pháp, biến tôi thành thần y, làm như vậy là quá sai lầm. Nếu như các bạn không biết hướng nội cầu, tự sửa đổi ngôn hạnh cho mình, thì cho dù Quán Thế Âm Bồ Tát cũng không thể giúp cho bạn lìa khổ được vui. Những chuyện khác của ông, tôi không bàn đến, trình độ văn hóa của ông không cao, nhưng ông có biết vì sao sự nghiệp mình quá thành công không?


Nghiêm cư sĩ đáp:


- Dạ, đây là nhờ chính sách tốt của quốc gia.


Sư phụ bảo:


- Nói thế chỉ là duyên phụ, một phần nào thôi. Toàn quốc người mở xưởng công ty, xí nghiệp làm ăn rất nhiềunhưng thành công như ông đây có rất ít.


Nghiêm cư sĩ hỏi:


- Vậy nhất định là nhờ nhân gieo đời trước của con.


Sư phụ nói:


- Vì sao ta nhắc việc này với ông? Bởi nó có liên quan đến chứng bệnh nhức đầu của ông. À, vợ ông vì sao không đi theo vậy?


- Dạ, vốn là vợ con cũng định đi nhưng do trong nhà có nuôi một con chó Đức, nếu bà đi thì không ai chăm sóc cho nó. Thưa Sư phụ, vì sao Ngài hỏi về bà ấy?


Sư phụ trả lời:


- Bởi vì ông đi đâu, vợ ông cũng đều quấn quýt đi theo mà.


Nghiêm cư sĩ cười đáp:


- Dạ đúng vậy! Con đi đâu, bà nhà con cũng đòi đi theo, xa một chút thì không yên tâm, có lúc con cũng cảm thấy hơi phiền.


Sư phụ nghiêm trang nói:


- Ta kể cho ông nghe một chuyện được không? Nhưng nghe xong rồi nhất định không được nổi giận đấy.


Nghiêm cư sĩ cung kính thưa:


- Dạ không dám đâu ạ. Con đã xem qua những chuyện báo ứng hiện đời, chính vì nghe Ngài giảng như vậy mà mới tìm tới đây. Nói xong liền lễ ba lạy.

Sư phụ kể:


- Cách đây trăm năm, có một cậu bé mồ côi khoảng mười mấy tuổi, đi ăn xin rồi trôi giạt đến ngôi chùa nằm lưng chừng núi. Hòa thượng trụ trì hỏi thăm thằng bé, thấy nó bơ vơ không nơi nương tựa, nên mới tội nghiệp thu nhận, cho nó ngụ tại một gian phòng trống trong chùa, làm tạp vụ, lúc cần thì cũng sai nó xuống núi đi chợ.


Sau đó chẳng biết nó nhặt ở đâu một con chó vàng, một tối nọ dẫn về ở chung. Lúc nào nó xuống núi thì có con chó đi theo bầu bạn, giúp tăng thêm can đảm. Mỗi khi nó về đến chùa thì con chó vàng luôn tiến đến trước, đập cửa sủa “gâu, gâu” gọi mọi người dùm. Ban đêm, cậu bé và con chó ngủ cạnh nhau. Cả hai cùng nương nhau mà sống.


Mỗi mùng một hay ngày rằm, thường có nhiều thiện nam tín nữ dưới núi lên viếng chùa. Nhìn thấy trai, gái, già, trẻ hân hoan lễ Phật thắp hương, vui đùa hớn hở, cậu bé càng thêm thèm thuồng, ước ao, tự cảm thán và hay nói với con chó: "Tao tương lai chỉ cần cưới được cô vợ nghĩa tình cỡ như mày là tốt rồi. Ngày ngày cứ quấn quýt theo tao, bầu bạn rất tuyệt!”.


Lại một hôm, khách ra về cả rồi, trong lòng cậu còn chút thắc mắc, liền lên đại điện thắp hương, đứng trước tượng Phật. Cậu ngẩng đầu chiêm ngưỡng từ dung tôn nghiêm rất lâu, rồi tự lẩm bẩm một mình: “Đức Phật ơi! Con cũng chẳng biết Ngài có thật hay không? Nếu như mà thật có, thì Ngài hãy cho con giàu một chút, có thể sở hữu các thứ chi đó”….Nói đến đây thì cậu bỗng nghe tiếng Hòa thượng vang lên phía sau:


- Chẳng phải ngươi đang mơ ước phát tài đó sao?


- Bạch Sư phụ, ai mà không muốn phát tài chứ, nếu mà con giàu thì có thể thành gia lập nghiệp rồi.


Hòa thượng bảo:


- Đúng! Sung túc thì có thể thành gia lập nghiệp nhưng bất kể cho dù giàu sang cách mấy đi chăng nữa thì người ta ai cũng phải già, bệnh và sớm muộn gì cũng chết trong tiếng khóc vĩnh biệt tiễn đưa của con cái. Ngươi xem có đúng như vậy không?


Cậu ta nghe Sư phụ nói, ngẩn ngơ một lúc rồi thưa:


- Như thế thì dù con có giàu cũng chẳng sung sướng được bao nhiêu năm. Một khi bệnh, chết đến thì vẫn khổ ư?


- Đúng vậy! Bất kỳ ai trên đời này cũng không trốn thoát được quy trình của “Sinh, Lão, Bệnh, Tử”. Tới lúc chết thì vẫn phải ra đi tay trắng, thây vùi xuống mộ, rục rã rồi cuối cùng biến thành bụi đất. Còn thần thức thì tiếp tục luân hồi, đi đầu thai làm trâu, làm ngựa, làm súc sinh thọ khổ sanh tử không cùng tận.


- Bạch Sư phụ, thực có chuyện đầu thai chuyển thế ư?


Hòa thượng chỉ vào con chó ở bên cạnh cậu, giải thích:


- Thì đây, con Vàng này kiếp vừa qua là một Sa Di trong chùa, nơi đuôi mày phải chú ấy có một nốt ruồi. Bởi do lúc dọn cơm, chú đã lén ăn trước một cái bánh bao, lại còn thề rằng: “Nếu tôi mà lén ăn bánh bao thì tương lai sẽ biến thành con chó”. Sau khi chú SaDi này mắc bệnh chết, quả nhiên đã đầu thai thành con chó và đến chùa này. Khi ngươi dẫn con chó về đây là ta nhận ra ngay. Bây giờ ngươi hãy nhìn kỹ xem đuôi mày phải của nó, thật có nốt ruồi màu nâu hay không?


Nghe Hòa thượng nói vậy, cậu bé hơi hoài nghi, bèn khom xuống đưa tay vạch lông gần đuôi mày con chó ra xem. Cậu kinh ngạc kêu lên:


- Ối trời ơi! Quả là có nốt ruồi ở đây nè! Sư phụ, con chó này theo con bao năm, con không hề biết mà Sư phụ lại phát hiện ra nó có nốt ruồi nhỉ. Nghe đến đây, Nghiêm cư sĩ dường như có vẻ rất kích động.


Hòa thượng Diệu Pháp kể tiếp:


- Vị Trụ trì bảo cậu bé: Người phạm sai lầm nhất định phải can đảm nhận lỗi và sửa chữa, không thể che giấu, ương bướng chối phăng, rồi còn đi dùng lời thề độc để chứng minh mình trong sạch. Giả nhưng đương sự không có lỗi thì không sao, còn như có lỗi mà cứ một mực nói điêu dối trá, thề ẩu thì sớm muộn gì lời thề cũng trở thành sự thực. Sau khi con chó trả xong nghiệp báo rồi thì nó tái sinh làm người, lại tiếp tục tu hành.


- Thưa Sư phụ, vậy phải làm sao mới không tiếp tục luân hồi đau khổ? – Cậu bé hỏi.


Trụ trì nói:


- Người ta chẳng biết lúc nào mình chết, cho nên phải mau mau gấp rút mà tu hành xuất gia để liễu thoát sinh tử. Tại gia cưới vợ sinh con cũng có thể tu, nhưng đương nhiên đời sống xuất gia ít chướng ngại hơn.


- Thế con muốn xuất gia tu liễu thoát sinh tử, sư phụ có thu nhận không?


Vị Trụ trì mỉm cười:


- Ta đợi câu nói này của con từ lâu rồi.


Cậu bé đó sau khi làm Sa Di rồi, quyết tâm đời này tu thoát tam giới, dụng công hết sức gian khổ. Nhưng mới được có vài năm thì mắc bệnh lìa đời, tâm nguyện thực hiện chưa tròn. Nhiều năm trôi qua cho đến hiện tại, cậu tái sinh vào thế giới này, lý đáng phải tiếp tục xuất gia cho tròn tâm nguyện quá khứ. Nhưng do trong tiền kiếp, hồi chưa xuất gia cậu từng nhen nhúm nhiều mơ ước khác nữa. Và những hạt giống tư tưởng đó đời này đã sớm trở thành quả trước. Phần con chó Vàng nhờ đời trước có công coi nhà hộ cho chùa, nên nó cũng được sanh lên cõi người, tái sinh làm một cô gái mỹ lệ, hơn nữa vì “ứng với lời nguyện” của cậu mồ côi kia, nên đời này nó kết duyên làm vợ cậu bé ấy.


Kể đến đây, Hòa thượng Diệu Pháp mỉm cười hỏi Nghiêm cư sĩ:


- Ông biết ta nói ai rồi chứ?


Nghiêm cư sĩ hưng phấn gật đầu, hồi đáp:


- Dạ thưa biết, Sư phụ vừa nói là con đã rõ ngay, vợ con có một nốt ruồi ở đuôi mày ạ!


Hòa thượng bảo:


- Ông sở dĩ đời này có được phước báo là do nhân thiện đời trước dốc hết sức lực cống hiến cho chùa. Còn chuyện nhức đầu, chỉ cần ông xuất gia thì khỏi ngay. Đôi chân ông đau là do trong thời gian làm việc đã tặng quà hối lộ mà tạo thành nghiệp chướng, cộng thêm nhiều tội nặng chèo kéo theo sau đó, làm sao mà có thể bước đi dễ dàng cho được?


Nói xong, Hòa thượng tỏ dấu chào khách:


- Nếu ông thật tâm sám hối tất cả các tội nghiệp thì bệnh sẽ dứt. Ta hơi mệt rồi, hãy để Quả Khanh lo cho ông dùng cơm. Những gì cần nói, ta đều báo cho ông biết hết cả, đã đáp ứng cho ông mãn nguyện rồi. Phần ông muốn làm gì là việc của ông.


Nghiêm Cư sĩ vội đảnh lễ bái tạ và thưa:


- Rất đội ơn Hòa thượng đã khai thị, chuyện xuất gia con sẽ suy nghĩ ạ.


Rốt cuộc Nghiêm Cư sĩ có xuất gia hay không điều này tuyệt chẳng quan trọng. Nhưng phải nói rằng: “giàu sang muốn học đạo quả thật là khó”. Phật dạy chúng ta muốn có tiền bạc, của cải thì bạn phải biết gieo nhân bố thí, cúng dường tài lực. Hiện nay, chẳng phải mọi người ai cũng ham phát tài, giàu có đó sao? Tôi ghi câu chuyện này ra là muốn chia sẻ, mách lối cho mọi người con đường làm giàu. Đó chính là in kinh hoằng pháp, cúng dường Tam Bảo. Bất kể bạn gặp duyên tốt đến đâu, nếu bản thân bạn không chịu gieo Nhân thì chẳng thể nào gặt Quả. Cũng giống như bạn không trồng trọt thì cho dù bạn có một mảnh đất màu mỡ đến mấy, bạn vẫn chẳng thu hoạch được gì!


Diệu Âm Lệ Hiếu trích lại từ quyển Nhân Quả Báo Ứng – Hạnh Đoan dịch





TIN MỚI CẬP NHẬT